Bài viết

Cách thoát khỏi bệnh viện tâm thần.

Có một anh tài xế chuyên phụ trách chở các bệnh nhân tâm thần cho bệnh viện tâm thần.
Trong một lần đón bệnh nhân về bệnh viện, do sơ ý anh để lạc mất 3 bệnh nhân.
Vì để bảo toàn công việc của mình, anh lái xe đến trạm xe buýt gần đó rồi mời chào khách đứng đợi đón xe và hứa sẽ chở miễn phí cho những ai về cùng đường.
Sau một hồi anh cũng lừa được 3 người lên xe rồi chở thẳng về bệnh viện.

Và sau cùng, trải qua rất nhiều nổ lực và thời gian cực khổ, 3 người họ mới có thể thoát khỏi trại tâm thần.

Khi được ra khỏi trại, các phóng viên biết chuyện mới tìm tới họ để phỏng vấn.
Và sau đây là cuộc phỏng vấn 3 người:
Người thứ nhất: nhà định luật học.
Phóng viên: Khi anh được đưa vào trại tâm thần, anh đã dùng cách nào để tự giải cứu mình ?
Anh chàng định luật học: Tôi nghĩ, tôi phải ra khỏi đó bằng mọi giá.
Trước tiên tôi chứng minh bản thân mình không có bệnh.
Phóng viên: Anh chứng minh bằng cách nào ?
Anh chàng định luật học: Tôi nói, Trái đất này hình cầu, đây là một câu nói chân lý.
Tôi nghĩ, người nói lời chân lý không thể nào là người mắc bệnh được, đúng không !!!
Phóng viên: Vậy anh đã thành công ?
Anh chàng định luật học: Không, khi tôi nói câu này đến lần thứ 14 thì nhân viên y tế liền chích thuốc vào mông tôi.

Phỏng vấn anh chàng chuyên gia xã hội học.
Phóng viên: Vậy còn anh, anh đã làm cách nào để cứu mình ?
Anh chàng chuyên gia xã hội học: Là anh nông dân đã  thoát khỏi đó thành công, và đến đồn cảnh sát báo để cứu tôi và anh chàng định luật học ra.
Phóng viên: Phải chăng lúc đó anh cũng tìm cách cứu mình ?
Anh chàng chuyên gia xã hội học: Đúng vậy. Tôi nói với bác sĩ và nhân viên ý tá ở đó rằng: Tôi là một chuyên gia xã hội học. Tôi nói, tôi biết cựu tổng thống Mỹ là Obama còn cựu thủ tướng Anh là Tony Blair.
Khi tôi nói đến các vị lảnh đạo các đảo tinh thần ở các đảo Nam Thái Bình Dương thì bọn họ liền tiêm cho tôi một mủi.
Sau đó tôi không còn dám nói gì nữa.

Phóng viên: Vậy anh chàng nông dân đã làm cách nào để cứu các anh ra ?
Sau khi vào đó, anh chàng nông dân không nói gì cả.
Đến lúc ăn cơm thì cậu ta ăn, đến lúc ngủ thì cậu ta đi ngủ,
khi y tá giúp cậu ta cạo râu thì cậu ta cảm ơn.
Đến ngày thứ 28 thì cậu ta được thả ra khỏi trại tâm thần.

Một người bình thường mà muốn chứng minh mình là người bình thường quả là khó phi thường.
Có lẽ chỉ một người không chứng minh mình là người bình thường mới là bình thường.

Sưu tầm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *